K45d5-House!

Tập thể k45d5-ĐHTM

Top posters
anh.vanthinh (62)
 
Alexander (56)
 
obstinate_ghost (51)
 
chau_xjnh (48)
 
Gobyend (41)
 
ßlåckJøkër (40)
 
bồ công anh (31)
 
mr.bean (21)
 
chichi (15)
 
NTC (12)
 

Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[�] tìm việc làm 1000 năm thăng long Fri Sep 17, 2010 7:13 pm
[�] cấp báo cấp báo....... Sun Sep 12, 2010 7:49 pm
[�] li luan ve phai dep Sat Sep 11, 2010 8:33 pm
[�] hotttttttttt!!!!!!!!!!!! đừng bỏ lỡ cơ hội này Mon Sep 06, 2010 9:46 am
[�] bay đi bồ công anh----------------->cả nhà ơi chém đi Mon Aug 23, 2010 5:18 pm

You are not connected. Please login or register

Hình như ta không là gì của nhau

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1 Hình như ta không là gì của nhau on Mon Jun 07, 2010 9:14 pm

Gobyend


Thành viên tích cực
Ngày mà em cùng anh đi ra biển, anh không biết là em đã rất vui như thế nào đâu... Nhưng đó cũng là ngày mà mà em chợt nhận ra rằng: anh là người có ý nghĩa với em nhưng không phải là người dành cho em…

Những ngày quen anh là những ngày mà trong em có nhiều cảm xúc: là vui buồn, là mong mỏi, là đợi chờ, là giận hờn, là day dứt, là tiếc nuối, là ấm áp, là bình yên, nhưng tất cả, tất cả cảm xúc ấy chỉ riêng trong tim em… và dường như anh không biết.

Em đã từng ước rằng giá như em đừng đi chung với anh chuyến đi ấy, em đã ước rằng anh đã đừng cho em cái cảm giác bình yên khi dựa vào anh lúc em bị say xe, cũng đừng làm em ngạc nhiên khi em chỉ mượn anh cái USB mà anh lại sẵn sàng đưa hẳn cái laptop cho em vác về nhà để làm việc, hẳn là em đã chẳng nhớ gì đến anh.

Em đã có quá nhiều sai lầm trong cuộc đời trước khi em gặp anh. Để tránh một chuyện tình tay 3 giữa 2 người con trai là bạn thân trong nhóm cùng yêu em, để tình bạn lâu năm đừng tan vỡ em đã trở thành bạn gái của một người thứ 4, và rồi vì tự ái, vì cần một lý do để chia tay nên em chấp nhận lấy chồng, lấy một người mà em không yêu, không cảm xúc để rồi lại tan vỡ… chia tay để rồi lỡ dở.

Một thời gian dài em sống một mình, một thời gian dài có nhiều người theo đuổi em, muốn đến với em nhưng em đã khép lại tim mình vì thấy mình đã sai nhiều quá, em không muốn quen ai, em thấy chán những thứ tình cảm gọi là tình yêu.

Cho đến ngày em gặp anh.

Anh giống em, vì anh cũng đang cô đơn, có một nửa mà dường như không có… hay có lẽ do tự em cảm nhận sự đồng cảm nên em dễ gần anh hơn chăng? Em cảm thấy thoải mái khi nói chuyện với anh về cuộc sống, về con người…

Trước khi gặp anh, em chưa bao giờ uống café đen mà chỉ uống café sữa… Ngày đi uống café đầu tiên với anh, thấy anh kêu café đen em cũng cao hứng gọi theo. Sau đó em bị…say café. Trước đó chưa bao giờ em say café mà chỉ say khi ăn thức ăn có quá nhiều bột ngọt. Tim đập nhanh, cảm giác hồi hộp…

Những lần tiếp theo em vẫn tiếp tục bắt chước anh gọi café, tim em vẫn đâp nhanh, em hay đỏ mặt mỗi khi anh chọc em, nhưng em biết chắc không phải là do em say café nữa rồi.

Trước khi gặp anh cả một thời gian dài em không bước chân đến quán café, không quan tâm đến quán nào đẹp, quán nào xấu, quán nào yên tĩnh thơ mộng…em không quan tâm. Em chỉ quan tâm đến các quán kem nhộn nhịp, quen với cái thứ lành lạnh và ngọt lịm. Nhưng khi quen anh rồi theo anh đến các quán café mới phát hiện ra rằng có nhiều thứ thú vị mà trước giờ mình chẳng hề biết, kể cái thứ nước đen sánh, đặc quánh và đăng đắng cũng thật là tuyệt.

Em đã rất vui khi được gặp anh mỗi ngày, đã rất vui khi ngồi trên xe anh chở, đã rất vui những khi đội nắng đi ăn cơm trưa cùng anh…

Em đã hạnh phúc ngất ngây khi nhận được hoa của anh, vào ngày 8/3. Ngày hôm ấy là ngày ấm áp nhất trong cuộc đời của em. Anh chở em đi ăn, dắt em đi uống café, ngồi sau lưng anh tự nhiên em cảm thấy mình bình yên đến lạ. Tối hôm ấy về không ngủ được vì cái đầu nó cứ nghĩ đến anh.

Biết bao người đã tặng hoa cho em, và em cũng đã được chở đi ăn, đi uống café nhiều lần nhưng sao chưa bao giờ em có được cái cảm xúc như khi ở bên anh.

Em từng hốt hỏang khi nghe tin anh sẽ nghỉ làm, bởi lúc ấy em nghĩ rằng thế có nghĩa là em sẽ không còn gặp anh hàng ngày nữa, thế có nghĩa là em sẽ trở lại cảm giác trống vắng, thế có nghĩa là em sẽ chẳng còn cảm giác hào hứng khi đến công ty làm việc. Dù rằng trước khi quen anh em vẫn vui vẻ, hào hứng chăm chỉ trong công việc. Điều đó làm em biết rằng anh đã có ảnh hưởng đến em rất nhiều.

Em từng rất muốn biết vào những ngày thứ 7, chủ nhật anh làm gì khi không gặp em, em đã luôn muốn biết anh có nhớ đến em không, có nghĩ về em nhiều như em đã nghĩ về anh không? Nhưng em không dám thổ lộ cảm xúc, em cố gắng che giấu, cố gắng bình thản trước anh để rồi sau đó trái tim em thổn thức một mình với nỗi nhớ mong, để một mình cứ lẩm nhẩm theo lời bài hát: Người yêu dấu biết bao ngày nhớ anh nhưng em không sao nên lời , lang thang trong cơn mơ tìm đâu thấy anh cho vơi đi bao nỗi nhớ…

Em nghĩ đến anh từng phút, từng giờ, kể từ ngày gặp anh, em chẳng còn muốn đi uống café cùng ai khách, em nhớ rõ những gì liên quan đến anh, nhớ rõ mình đã uống café bao nhiêu lần, nhớ rõ ngày hôm nay là ngày thứ bao nhiêu mình quen nhau…

Em thích uống café cùng anh, thích ngắm anh pha café cho em, thích cái nick name anh đặt cho em là “CF đá”, thích cái nickname em đặt cho anh là “CF đen”… Em thích cái quán café yên tĩnh mà anh đã dắt em đến, thích cái góc bàn mà khi ngồi đó sẽ cảm nhận được những làn gió mát. Em thích nhìn khuôn mặt anh khi cười, Hihi tóm lại là em đã thích anh rồi, à mà không có lẽ là hơn cả thích ấy chứ, em chưa hề có cảm xúc với ai như thế này. Em cảm nhận từ trái tim em rằng hình như đó là…

Em nhớ lần đầu tiên anh đã cùng em nghỉ làm chiều thứ 6 để dung dăng dung dẻ dắt nhau đi café, đi xem phim như một cặp tình nhân. Dĩ nhiên em biết anh sẽ không nhớ hôm ấy là hôm nào, nhưng em thì không thể quên vì em thường tự hào mình có trí nhớ rất dai với những người có ý nghĩa với em. Và một điều nữa là những lần đi chơi cùng anh em thường cất tờ lịch ngày hôm ấy vào sổ tay…

Em đã từng ngóng chờ từng tin nhắn của anh. Trước khi quen anh, về đến nhà là em vứt lăn vứt lóc cái điện thọai, chỉ khi nào cần đến nó em mới cầm lấy và sẽ gọi lại nếu thấy những cuộc gọi nhỡ.

Thế mà từ khi quen anh cái điện thoại cứ kè kè bên em mọi lúc mọi nơi, em sợ anh nhắn tin mà em không nhận được hoặc lo những lúc anh gọi mà em không nghe máy. Khi chưa quen anh, hộp thư tin nhắn trong điện thoại em không bao giờ báo quá đầy tin nhắn cần phải xóa bớt, vì có bao giờ em nhắn tin cho ai nhiều đâu, nếu có thì cũng chỉ là 1, 2 tin thì làm sao mà đầy được. Quen anh rồi điện thoại em luôn đầy ắp tin nhắn nhưng chỉ là của một người duy nhất mang tên anh, nhiều lúc muốn xóa bớt nhưng đọc đi đọc lại thì tin nào cũng thấy hay hết nên để hoài, mỗi khi buộc phải xóa một tin nào đó em đắn đo lắm, thế nên em giữ lại những tin nhắn mà theo em nó thật tình cảm và có ý nghĩa. Anh biết không thậm chí pass em cài trên máy cũng là ngày sinh nhật của anh.

Anh cũng đã dạy cho em rất nhiều thứ, anh dạy cho em sống mạnh mẽ hơn, tự lập hơn khi phải sống một mình, tập yêu bản thân mình hơn, sống cho mình và không nên lúc nào cũng phải cố gắng làm hài lòng người khác như trước, bởi vì chẳng thể nào làm hài lòng được tất cả mọi người… Trước khi quen anh, em thường thức rất khuya, nhưng là để chơi game, khi quen anh rồi em vẫn thức rất khuya nhưng chỉ là vì nhớ anh quá nên không thể ngủ được.

Thế đấy em đã thay đổi rất nhiều từ khi em biết anh…

Ngày mà em cùng anh đi ra biển, anh không biết là em đã rất vui như thế nào đâu, được ở bên cạnh anh làm em thấy bình yên, nhẹ nhõm. Được ở rất gần bên anh, được ngắm anh thật kỹ mà không phải bối rối hay đỏ mặt nữa, được khoác tay anh, ngả đầu lên vai anh và cảm nhận sự ấm áp trong trái tim. Nhưng đó cũng là ngày mà mà em chợt nhận ra rằng: anh là người có ý nghĩa với em nhưng không phải là người dành cho em… và em không phải là cô gái có nhiều ý nghĩa với anh, rằng ngoài một nửa của anh đang ở xa, em cũng chỉ là một trong số những người con gái hiện tại ở gần bên anh… chỉ thế thôi!

Điều đó làm đau nhói trái tim em, làm vỡ vụn tất cả các cảm xúc trong em, dù em vẫn cố gắng đè nén nó trong tim, em đã kiêu hãnh để không cho anh biết rằng em đã đau khổ vì anh, rằng trái tim nhạy cảm và yếu đuối của em muốn tan nát.

Dĩ nhiên rồi, em không là gì của anh, anh không là gì của em. Ta không là gì của nhau, chỉ là đi ngang qua nhau. Nhận ra rằng có đôi lúc tiếc nuối vì mình đã gặp nhau không đúng lúc, thế thôi, và em chợt nhận ra rằng anh và em chỉ là 2 cơn gió vô tình gặp nhau, mà 2 cơn gió có bao giờ đi chung đường, thế nên đành phải buông tay cho gió bay, chẳng thể giận hờn nhau, chẳng thể ai trách ai…

Em vẫn cố gắng bình thản trước anh nhưng em hiểu rằng kể từ giờ phút này em phải tập quên anh… Và từng ngày một em đang tập quên anh, quên theo cái cách của em…

Nhưng như thế có nghĩa là em đang tự làm em đau, nếu em không quên anh, trái tim em sẽ cứ đau hòai. Nói quên anh nhưng không phải quên sạch sành sanh về anh, chỉ là quên đi cái cảm xúc mà em đã dành cho anh, chỉ thế thôi, bởi dù sao bây giờ anh cũng đã trở thành một ký ức khó quên trong cuộc đời em mất rồi.

Anh cũng vậy, sau chuyến đi biển về anh ít chủ động nhắn tin cho em hơn, anh ít quan tâm đến em hơn, em cảm nhận dường như anh cũng có sự thay đổi…dù buồn nhưng em biết rằng điều đó tốt cho anh và em.

Khi anh lại nói với em rằng anh muốn nghỉ việc vì quá mệt mỏi, em đã thôi không cố níu giữ anh lại nữa, em muốn anh ra đi nếu điều đó tốt cho anh, và khi như thế cũng tốt cho em hơn, bởi khi không gặp anh nữa, thời gian sẽ dễ dàng giúp em quên anh…

Em đã bắt đầu thay pass điện thọai, đã bắt đầu xóa các SMS của anh, mỗi ngày xóa một tin, vì anh không còn nhắn tin nhiều cho em như trước nữa nên một ngày nào đó có lẽ sms của em sẽ về lại trạng thái empty.

Em đã thôi không thức khuya, đã cố gắng tự dỗ giấc ngủ cho chính mình, đã cố gắng không nghĩ đến anh hằng đêm nữa, nếu không ngủ được em tự lôi sách ra đọc để không phải suy nghĩ về anh cho đến khi chìm vào giấc ngủ.

Em cũng đã thôi không đếm ngày hôm nay là ngày thứ bao nhiêu em gặp anh, em đang cố quên đi những dịu dàng, ấm áp anh dành cho em…

Em đã thôi không nghe bài hát “Từng giọt café “ nữa. Và giờ thì trái tim em đang dần bình yên.

2 Re: Hình như ta không là gì của nhau on Tue Jun 08, 2010 9:54 am

ßlåckJøkër


Lớp trưởng
Lớp trưởng
Very Happy Very Happy
Dài thật........hj hj....ướt át quá Exclamation


_________________
http://k45d5.forumnord.com

3 Re: Hình như ta không là gì của nhau on Tue Jun 08, 2010 7:54 pm

obstinate_ghost


Vip
Vip
ko ướt át đâu.phải nói là lãng mạng chứ.Nhưng hơi mù quáng là con gái thật khổ

4 Re: Hình như ta không là gì của nhau on Wed Jun 09, 2010 7:10 pm

Gobyend


Thành viên tích cực
ừ,con gái lớp mình đừng ai thế này nhéVery Happy

Sponsored content


Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết